
![]() |
Phong Ma Thần Binh Thể loại nhập vai, đi bàn. Đồ họa đẹp không cưỡng được. Nếu bạn từng là fan của Diablo thì Phong Ma Thần Binh sẽ giải tỏa cơn khát game của bạn. |
Tác giả: Trần Trung Sáng
Hẳn là cả thế hệ chúng tôi, đứa con trai nào lớn lên cũng từng yêu một cô gái có tên Đông Hà! Cái cảm nhận này đến với tôi từ hồi mới lớn, khi thỉnh thoảng nghe loáng thoáng vài đứa bạn hé lộ nỗi lòng của mình về một người con gái có tên như vậy.
Đến năm 17 tuổi, trong một lần cùng thức thâu đêm học thi, một đứa bạn khác lại nói với tôi điều mơ ước của nó: sau này đỗ đạt thành tài, sẽ trở về phố cũ tìm lại người con gái mà nó thích nhất. Tôi hỏi:
- Ai?
- Đông Hà.
Tới nước đó thì tôi thật sự bàng hoàng! Tôi muốn gào lên với đất trời: tại sao thế giới rộng lớn, bao la là vậy lại chỉ có một người con gái duy nhất dành cho chúng tôi?
Dù vậy, tôi vẫn tự an ủi mình: chính tôi mới là đứa con trai đầu tiên đã từng quen, từng thổ lộ lòng mình với Đông Hà, những đứa khác chỉ là đến sau. Và may thay, thời gian trôi qua, mọi kỷ niệm thời thơ ấu cũng dần bị xóa nhòa đi vào lãng quên, phai nhạt...
Nhưng chiều nay bỗng dưng một cú hẹn có một không hai đến làm tôi vô cùng nao nức: họp lớp - cuộc gặp gỡ của tất cả những đứa con gái con trai cùng thời đã từng lớn lên, học hành tại phố cổ Hội An. Thực tình mà nói, trong danh sách vài chục người mà phụ nữ chiếm hơn hai phần, tôi nhận diện giỏi lắm chỉ dăm bảy người. Bởi lớp bụi thời gian đã làm cho họ xa lạ làm sao! Thế nhưng các chị các anh cứ vồn vã tay bắt, mặt mừng vô cùng thân thiết. Hiệp, trưởng ban liên lạc của nhóm lớp, giới thiệu lần lượt mọi người với nhau, rồi chợt nhìn ra đường reo vang:
- À, xin bổ sung thêm một người: Đông Hà. Năm nay là năm đầu tiên có người đẹp Đông Hà tham dự đấy!
Mọi người vỗ tay râm ran. Đông Hà nhanh nhảu bước đến chen vào giữa. Trời ạ! Nãy giờ trong đám đông bạn cũ, duy nhất con người này là tôi nhận ra ngay. Vẫn cái dáng mảnh khảnh như một con chim sâu nhảy nhót chuyền cành. Vẫn khuôn mặt trái xoan, nụ cười nhè nhẹ mà mỗi lần nhìn thấy hồn tôi bay bổng cả chín tầng mây.
Không có phần phát biểu dạo đầu. Không mời mọc khách sáo. Cứ thế, tràn đầy những bia bọt chúc tụng cho cuộc hội ngộ lần thứ ba với người này, lần thứ hai với người kia, lần đầu tiên với người nọ... Ai to miệng nhất thì người đó làm chủ diễn đàn. Tôi cố chen lời vào câu chuyện để nhắc nhớ vài kỷ niệm với Đông Hà:
- Hồi nhỏ í, ngày nào tôi không chạy ngang trước cổng nhà Đông Hà là tôi không chịu nổi...
- Thế à! Hồi ấy ông ra sao nhỉ? Ừ, tui cũng thấy quen quen... Hình như ở gần nhà hở?
Đúng rồi! Vậy là Hà có nhớ ra. Chắc không chỉ nhớ tôi là đứa con trai hàng xóm mà còn nhớ ra tôi là cái đứa đeo đuổi, nhớ nhung Hà cả bao năm trời... Tôi định bụng chiếu hẳn lại một đoạn phim thời thơ ấu với Hà thì bỗng dưng có tiếng Hiệp bi bô:
- Đông Hà có nhớ bài thơ tui làm tặng Đông Hà hồi học lớp 12 không? Cái bài thơ mà tui đến tận nhà Hà để đọc... cả ba Hà cũng phải nghe luôn đó!
- Ui! Hồi đó cái ông ni dạn ghê! Ông có nhớ là ba tui bảo: “Cậu ni có để con gái tôi học hành không? Từ nay về sau đừng đến đây thơ ca chi nữa nghe!”.
Thế rồi Hiệp say sưa đọc:
Ngôi nhà nàng ở con đường ra biển
Nên mỗi ngày sóng rào rạt hồn tôi
Tuổi hai mươi, thầm lặng nỗi yêu người
Để năm tháng càng xanh rêu màu phố...
Ngôi trường nữ nằm kề bên con chợ
Nên lòng tôi như một kẻ chờ thời
Một ngày gặp, như một vốn bốn lời
Một ngày vắng, quạnh hiu bao hàng quán
.................
Dăm ba người tham gia vào bối cảnh sự ra đời của bài thơ. Đó là năm lớp 12, chuẩn bị thi đại học. Bạn bè cùng thời cùng lứa lúc này thường rất gắn bó, đoàn kết và có nhiều kỷ niệm với nhau. Nhưng buồn thay lúc đó lại không có tôi. Vì tôi đã rời bỏ phố cổ đến một nơi khác từ năm lớp 10. Tôi đành im lặng, chịu thua thiệt. Hiệp không ngừng liên tục tấn công. Xem ra hắn đã từng yêu Đông Hà chân thật chẳng thua kém bất cứ một người nào. Đông Hà cười tít mắt.
Buổi họp lớp với nhóm bạn thời thơ ấu của tôi lần đầu tiên diễn ra như vậy.
Facebook
Twitter